Thứ Bảy, 15 tháng 1, 2022

PHỤNG VỤ LỜI CHÚA - CHÚA NHẬT II THƯỜNG NIÊN NĂM C.

 


PHỤNG VỤ LỜI CHÚA - CHÚA NHẬT II THƯỜNG NIÊN NĂM C. Xin xem bài giảng bên dưới của Lm J.B Trần Quang Truyền.

BẢN VĂN CÁC BÀI ĐỌC –  Nguồn: UBPT/HĐGMVN ấn bản năm 1973

Bài Ðọc I: Is 62, 1-5

“Người chồng sẽ vui mừng vì vợ”.

Trích sách Tiên tri Isaia.

Vì Sion, tôi sẽ không im tiếng, và vì Giêrusalem, tôi sẽ không nghỉ ngơi, cho đến khi Ðấng công chính xuất hiện như ánh sáng, Ðấng Cứu độ Sion đến như ngọn đuốc sáng ngời. Mọi dân tộc sẽ thấy Người là Ðấng công chính của ngươi, và mọi đế vương sẽ thấy vinh hiển Người. Chính Chúa sẽ đặt cho ngươi một tên mới. Ngươi sẽ là triều thiên vinh hiển trong tay Chúa, và vương miện quyền bính trong tay Thiên Chúa ngươi, ngươi sẽ không còn gọi là kẻ bị ruồng bỏ, và đất ngươi sẽ không còn gọi là chốn hoang vu. Ngươi sẽ được gọi là “kẻ Ta ưa thích”, và đất ngươi sẽ được gọi là đất có dân cư, vì ngươi đẹp lòng Thiên Chúa, và đất ngươi sẽ có dân cư.

(Như) thanh niên sẽ ở cùng trinh nữ, con cái ngươi sẽ ở trong ngươi; (như) người chồng sẽ vui mừng vì vợ, Thiên Chúa ngươi sẽ vui mừng vì ngươi.

Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 95, 1-2a. 2b-3. 7-8a. 9-10ac

Ðáp: Hãy tường thuật phép lạ Chúa giữa chư dân

Xướng: Hãy ca mừng Thiên Chúa bài ca mới, hãy ca mừng Thiên Chúa đi, toàn thể địa cầu. Hãy ca mừng Thiên chúa, hãy chúc tụng danh Người.

Xướng: Ngày ngày hãy loan truyền ơn Người cứu độ. Hãy tường thuật vinh quang Chúa giữa chư dân, và phép lạ Người ở nơi vạn quốc.

Xướng: Hãy kính tặng Thiên Chúa, hỡi người chư dân bá tánh, hãy kính tặng Thiên Chúa quyền thế với vinh quang, hãy kính tặng Thiên Chúa vinh quang xứng với danh Người.

Xướng: Hãy mặc lễ phục, thờ lạy Thiên Chúa. Toàn thể địa cầu, hãy run sợ trước thiên nhan, hãy công bố giữa chư dân rằng Thiên Chúa ngự trị. Người cai quản chư dân theo đường đoan chính.

Bài Ðọc II: 1 Cr 12, 4-11

“Cùng một Thánh Thần ban phát ơn riêng cho mỗi người theo như Người quy định”.

Trích thư thứ nhất của Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Cô-rintô.

Anh em thân mến, có những hồng ân khác nhau, nhưng vẫn là một Thánh Thần; có nhiều chức vụ khác nhau, nhưng chính là một Chúa; và có những hành động khác nhau, nhưng chính là một Thiên Chúa, Người thực hiện hết mọi cái trong mọi người. Ơn Thánh Thần ban cho mỗi người mỗi khác, cốt để mưu cầu công ích. Người thì được Thánh Thần cho lời khôn ngoan, kẻ khác thì được lời thông minh, theo cùng một Thánh Thần; người khác được đức tin, trong cùng một Thánh Thần; kẻ khác nữa được ơn chữa bệnh, trong cũng một Thánh Thần đó; có người được ơn làm phép lạ, có kẻ được ơn tiên tri, người khác được ơn phân biệt các thần trí; có người được ơn nói nhiều thứ tiếng; người khác được ơn giải thích các thứ tiếng. Nhưng cùng một Thánh Thần duy nhất thực hiện tất cả những điều đó. Người ban phát ơn riêng cho mỗi người theo như Người quy định.

Ðó là lời Chúa.

Alleluia: Lc 19, 38

Alleluia, alleluia! – Chúc tụng Ðức Vua, Ðấng nhân danh Chúa mà đến, bình an trên trời và vinh quang trên các tầng trời. – Alleluia.

Phúc Âm: Ga 2, 1-12

“Chúa Giêsu đã làm phép lạ đầu tiên này tại Cana xứ Galilêa”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.

Khi ấy, có tiệc cưới tại Cana xứ Galilêa. Và có mẹ của Chúa Giêsu ở đó. Chúa Giêsu và các môn đệ Người cũng được mời dự tiệc cưới. Và bỗng thiếu rượu, mẹ Chúa Giêsu nói với Người: “Họ hết rượu rồi”. Chúa Giêsu nói với mẹ: “Hỡi bà, Con với bà có can chi đâu, giờ Con chưa đến”. Mẹ Người nói với những người giúp việc: “Hễ Người bảo gì, thì phải làm theo”. Ở đó có sáu chum đá, dùng vào việc thanh tẩy của người Do-thái, mỗi chum đựng được hai hoặc ba thùng nước. Chúa Giêsu bảo họ: “Hãy đổ nước đầy các chum”. Họ đổ đầy tới miệng. Và Chúa Giêsu bảo họ: “Bây giờ hãy múc đem cho người quản tiệc!” Và họ đã đem đi. Khi người quản tiệc nếm thử nước đã hoá thành rượu, ông không biết tự đâu ra, nhưng những người giúp việc đã múc nước thì biết, ông mới gọi tân lang mà nói: “Ai cũng đem rượu ngon ra trước, khi khách ngà ngà thì mới đem rượu xoàng hơn. Còn ông, ông lại giữ rượu ngon tới giờ này”. Chúa Giêsu đã làm phép lạ đầu tiên này tại Cana xứ Galilêa, và đã tỏ vinh quang Người và các môn đệ Người tin Người.

{Sau đó Người xuống Capharnaum làm một với mẹ Người, anh em (Người) và môn đệ của Người, nhưng các Ngài chỉ lưu lại ở đó ít ngày thôi.}

Ðó là lời Chúa.

CN 2 TN C “hết rượu…mất vui”
Is 62,1-5: Đấng tác tạo ngươi sẽ cưới ngươi về
Cô dâu sẽ là niềm vui cho chú rể
1Co 12,4-11: Ơn Thánh Thần ban cho mỗi người khác nhau là vì ích chung
Ga 2,1-11: Họ hết rượu rồi
1/ Thánh Kinh dùng hình ảnh HÔN NHÂN, đám cưới, để nói lên tình yêu của Thiên Chúa đối với loài người, và Thiên Chúa vui thích ở với dân Người.
+Thời Cựu Ước, hôn phối giữa Trời và đất, Chúa và người…mới chỉ là hình bóng.
+Thời Tân Ước, chính Đức Kito thực hiện hôn phối này.
+Và hôm nay, đang thực hiện trong Hội Thánh với quyền năng và Ân Sủng Chúa Thánh Thần.
2/ Phép lạ đầu tiên tại Cana, nước thành rượu: Đức Giesu tỏ thần tính để các môn đệ tin.
Phép lạ tiếp theo: Đức Giesu sống lại, biểu lộ thần tính và vinh quang để các môn đệ tin.
Phép lạ sau hết: Mọi người tin và dự tiệc NƯỚC TRỜI khi Đức Kito trở lại trong vinh quang.
+Dân Israen, cô gái Sion, cô gái được Thiên Chúa Yavê – YeHoWaH, YHWH - cưới làm vợ, thiết lập một giao ước hôn phối thần linh.
+Thiên Chúa Yavê được so sánh với chàng rể, và Gierusalem là trinh nữ. Nhưng cô gái này phản bội, chạy theo các thần của dân ngoại, xé bỏ giao ước hôn nhân, “ly dị” với Thiên Chúa.
+Nhưng tiên tri Isaia, dù dân đang bị lưu đày, vẫn cất lên tiếng nói đầy hy vọng rằng: “Đấng cứu độ Sion đến…Người sẽ CƯỚI ngươi…Và giống như chàng rể VUI MỪNG vì cô dâu thì Thiên Chúa cũng vui mừng vì ngươi”.
3/ Hình ảnh tiệc cưới Cana cũng nói lên ý nghĩa đó:
+Đức Giesu là Thiên Chúa hiện diện trong đám tiệc và có cả Mẹ Maria nữa.
+Nước Trời được ví như bữa tiệc cưới “có thịt béo rượu ngon”.
+Và bàn tiệc ấy cũng đã được chuẩn bị, dọn ra ngay tại thế gian này.
+Thánh Lễ chính là bàn tiệc Nước Trời dọn cho chúng ta và rượu biến thành MÁU CHÚA.
4/ Mỗi người chúng ta đang ở giữa bàn tiệc cưới đầy niềm vui và tình yêu.
+Và bữa tiệc chưa đến hồi kết thúc.
+Và trong bữa tiệc này, có Chúa Giesu,có Mẹ Maria, có các tông đồ và Hội Thánh đang hiện diện trong bữa tiệc đời thường của chúng ta.
+Nhưng có lắm lúc chúng ta “HẾT RƯỢU”, hết tình yêu, hết muốn sống.
+Những lúc này, hãy “gửi thiệp mời đám cưới” mời Chúa Giesu, mời Mẹ Maria, mời Hội Thánh đến dự tiệc thiếu rượu này để “phép lạ Cana” xuất hiện trong đời ta và Mẹ sẽ nói: “Người bảo gì hãy làm theo”.
+Hãy đến với “Rượu Thánh Thể” để đủ sức đi đường. Thánh Thể, là “của ăn đi đường - viaticum, viatique, thiên lộ hành lương”, “sợi dây đức ái – vinculum caritatis”, “sợi dây hiệp nhất – vinculum unitatis”.
+Nước biến thành rượu làm mọi người vui. Rượu biến thành Máu Chúa làm ta thành thần linh.
+Hết rượu tình yêu trong linh mục đoàn, trong cộng đoàn tu, trong giáo xứ, trong gia đình…thì mất vui và mất mặt với đời và khi ấy, việc sống chung trở thành địa ngục: “L’enfer c’est les autres – Hell is other people” (Jean Paul Sartre).
5/ Câu chuyện Hồ Than Thở Dalat:
Thời xa xưa, có đôi trai gái K’ho yêu nhau đắm đuối. Dalat là giang sơn của họ. Chiều lên sương, đôi trai gái hẹn hò…Rồi một chiều kia, có lẽ là buổi tình tự cuối cùng, nàng nắm lấy tay chàng nghẹn ngào nói: “Sao mây ở với trời, hồ nằm với núi mà hai ta mãi không về cùng một thôn xóm? Mai kia ta sẽ lên rẫy một mình. Đời buồn như cái chòi vắng, HẾT RƯỢU TÌNH YÊU! Ai sẽ nấu cơm cho chàng”. Không nói nữa, lặng lẽ tháo chiếc nhẫn vàng thau trao cho người tình, nàng lao mình xuống hồ. Chàng nhìn trời, mây đen kéo về, hồ lạnh tanh. Chàng nhìn đồi, đồi trắng sương,mối tình tan nát. Chàng nhảy ùm xuống nước!
Về sau quanh hồ, cứ khi sương lên và gió lạnh, người ta nghe tiếng thông reo, họ bảo đó là tiếng THAN THỞ vọng lên từ đáy hồ: HỒ THAN THỞ.
Vâng: Đời thiếu rượu tình yêu Chúa,thiếu tình thương nhau, đời sẽ là tiếng kêu than thở
Hội Thánh thiếu rượu tình yêu, mọi người than thở
Gia đình thiếu rượu tình yêu, gia đình vọng lên tiếng bi ai than thở.
“Ơn Thánh Thần ban cho mỗi người khác nhau là vì ích chung”: ơn khôn ngoan, ơn hiểu biết, ơn đức tin, ơn tiên tri, ơn phân định, ơn chữa bệnh…(1Co 12,4-11) là để mang lại NIỀM VUI cho nhau, để mọi người KHÔNG BAO GIỜ THAN THỞ. Tqt28

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét