Thứ Bảy, 14 tháng 3, 2020

PHỤNG VỤ LỜI CHÚA - CHÚA NHẬT III MÙA CHAY NĂM A.




PHỤNG VỤ LỜI CHÚA - CHÚA NHẬT III MÙA CHAY NĂM A. XIN XEM BÀI CHIA SẺ CỦA CHA TĐD PHÊRÔ BÊN DƯỚI.


Bài Ðọc I: Xh 17, 3-7

"Xin cho chúng tôi nước để chúng tôi uống".

Trích sách Xuất Hành.

Trong những ngày ấy, dân chúng khát nước, nên phàn nàn với ông Môsê rằng: "Tại sao ông dẫn dắt chúng tôi ra khỏi Ai-cập, để cho chúng tôi cùng con cái và đoàn súc vật chúng tôi phải chết khát như vầy". Môsê kêu lên cùng Chúa rằng: "Con sẽ phải làm gì cho dân này? Còn một chút nữa là họ ném đá con rồi". Chúa liền phán bảo Môsê: "Ngươi hãy tiến lên, đi trước dân chúng và dẫn các bậc kỳ lão Israel đi theo, tay ngươi cầm gậy mà ngươi đã dùng mà đánh trên nước sông. Này đây, Ta sẽ đứng trước mặt ngươi, trên tảng đá Horeb, ngươi sẽ đánh lên tảng đá, từ tảng đá nước sẽ chảy ra cho dân uống". Môsê làm các điều nói trên trước mặt các bậc kỳ lão Israel. Ông đặt tên nơi đó là "Thử Thách", vì con cái Israel đã phàn nàn và thách thức Chúa mà rằng: "Chúa có ở với chúng tôi hay không?"

Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 94, 1-2. 6-7. 8-9

Ðáp: Ước chi hôm nay các bạn nghe tiếng Người: "Các ngươi đừng cứng lòng!"

Xướng: Hãy tới, chúng ta hãy reo mừng Chúa, hãy hoan hô Ðá Tảng cứu độ của ta! Hãy ra trước thiên nhan với lời ca ngợi, chúng ta hãy xướng ca để hoan hô Người!

Xướng: Hãy tiến lên, cúc cung bái và sụp lạy, hãy quỳ gối trước nhan Chúa, Ðấng tạo thành ta. Vì chính Người là Thiên Chúa của ta, và ta là dân Người chăn dẫn, là đoàn chiên thuộc ở tay Người.

Xướng:Ước chi hôm nay các bạn nghe tiếng Người: "Ðừng cứng lòng như ở Mêriba, như hôm ở Massa trong khu rừng vắng, nơi mà cha ông các ngươi đã thử thách Ta, họ đã thử Ta mặc dầu đã thấy công cuộc của Ta".

Bài Ðọc II: Rm 5, 1-2. 5-8

"Lòng mến Chúa đổ xuống lòng chúng ta, nhờ Thánh Thần là Ðấng đã được ban cho chúng ta".

Trích thư Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Rôma.

Anh em thân mến, khi được đức tin công chính hoá, chúng ta được hoà thuận với Chúa nhờ Ðức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta, Ðấng cho chúng ta nhờ đức tin mà tiến đến ân sủng, đứng vững ở đó, và được hiển vinh trong niềm hy vọng vinh quang của con cái Chúa. Nhưng cậy trông không làm hổ thẹn, vì lòng mến Chúa đổ vào lòng chúng ta nhờ Thánh Thần là Ðấng đã được ban cho chúng ta. Ngay từ khi chúng ta còn yếu hèn, Chúa Kitô theo kỳ hẹn mà chịu chết vì chúng ta là kẻ tội lỗi. Ít có ai chết thay cho người công chính, hoạ chăng mới có người dám chết vì kẻ lành. Nhưng Thiên Chúa chứng tỏ tình yêu của Người đối với chúng ta, nghĩa là trong lúc chúng ta còn là tội nhân, thì theo kỳ hẹn, Chúa Kitô đã chết vì chúng ta.

Ðó là lời Chúa.

Câu Xướng Trước Phúc Âm

Lạy Chúa, Chúa thật là Ðấng cứu chuộc thế gian; xin ban cho con nước hằng sống, để con không còn khát nữa.

PHÚC ÂM: Ga 4,5-42 (Bài dài)

"Mạch nước vọt đến sự sống đời đời".

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.

Khi ấy, Chúa Giêsu tới một thành gọi là Sykar thuộc xứ Samaria, gần phần đất Giacóp đã cho con là Giuse, ở đó có giếng của Giacóp. Chúa Giêsu đi đường mệt, nên ngồi nghỉ trên miệng giếng, lúc đó vào khoảng giờ thứ sáu.

Một người đàn bà xứ Samaria đến xách nước, Chúa Giêsu bảo: "Xin bà cho tôi uống nước" (lúc ấy, các môn đệ đã vào thành mua thức ăn). Người đàn bà Samaria thưa lại: "Sao thế! Ông là người Do-thái mà lại xin nước uống với tôi là người xứ Samaria?" (Vì người Do-thái không giao thiệp gì với người Sa-maria).

Chúa Giêsu đáp: "Nếu bà nhận biết ơn của Thiên Chúa ban và ai là người đang nói với bà: "Xin cho tôi uống nước", thì chắc bà sẽ xin Người, và Người sẽ cho bà nước hằng sống".

Người đàn bà nói: "Thưa Ngài, Ngài không có gì để múc, mà giếng thì sâu, vậy Ngài lấy đâu ra nước? Phải chăng Ngài trọng hơn tổ phụ Giacóp chúng tôi, người đã cho chúng tôi giếng này và chính người đã uống nước giếng này cũng như các con cái và đoàn súc vật của người?"

Chúa Giêsu trả lời: "Ai uống nước giếng này sẽ còn khát, nhưng ai uống nước Ta sẽ cho thì không bao giờ còn khát nữa, vì nước Ta cho ai thì nơi người ấy sẽ trở thành mạch nước vọt đến sự sống đời đời". Người đàn bà thưa: "Thưa Ngài, xin cho tôi nước đó để tôi chẳng còn khát và khỏi phải đến đây xách nước nữa". Chúa Giêsu bảo: "Bà hãy đi gọi chồng bà rồi trở lại đây". Người đàn bà đáp: "Tôi không có chồng". Chúa Giêsu nói tiếp: "Bà nói "tôi không có chồng" là phải, vì bà có năm đời chồng rồi, và người đàn ông đang chung sống với bà bây giờ không phải là chồng bà, bà đã nói đúng đó".

Người đàn bà nói: "Thưa Ngài, tôi thấy rõ Ngài là một tiên tri. Cha ông chúng tôi đã thờ trên núi này, còn các ông, các ông lại bảo: phải thờ ở Giêrusalem".

Chúa Giêsu đáp: "Hỡi bà, hãy tin Ta, vì đã đến giờ người ta sẽ thờ phượng Chúa Cha, không phải ở trên núi này hay ở Giêrusalem. Các người thờ Ðấng mà các người không biết, còn chúng tôi thờ Ðấng chúng tôi biết, vì ơn cứu độ từ dân Do-thái mà đến. Nhưng đã đến giờ, và chính là lúc này, những kẻ tôn thờ đích thực, sẽ thờ Chúa Cha trong tinh thần và chân lý, đó chính là những người tôn thờ mà Chúa Cha muốn. Thiên Chúa là tinh thần, và những kẻ tôn thờ Người, phải tôn thờ trong tinh thần và trong chân lý".

Người đàn bà thưa: "Tôi biết Ðấng Messia mà người ta gọi là Kitô sẽ đến, và khi đến, Người sẽ loan báo cho chúng tôi mọi sự". Chúa Giêsu bảo: "Ðấng ấy chính là Ta, là người đang nói với bà đây".

Vừa lúc đó các môn đệ về tới. Các ông ngạc nhiên thấy Ngài nói truyện với một người đàn bà. Nhưng không ai dám hỏi: "Thầy hỏi bà ta điều gì, hoặc: tại sao Thầy nói truyện với người đó?" Bấy giờ người đàn bà để vò xuống, chạy về thành bảo mọi người rằng: "Mau hãy đến xem một ông đã nói với tôi tất cả những gì tôi đã làm. Phải chăng ông đó là Ðấng Kitô?" Dân chúng tuôn nhau ra khỏi thành và đến cùng Ngài, trong khi các môn đệ giục Ngài mà rằng: "Xin mời Thầy ăn". Nhưng Ngài đáp: "Thầy có của ăn mà các con không biết". Môn đệ hỏi nhau: "Ai đã mang đến cho Thầy ăn rồi chăng?" Chúa Giêsu nói: "Của Thầy ăn là làm theo ý Ðấng đã sai Thầy và chu toàn công việc Ngài. Các con chẳng nói: còn bốn tháng nữa mới đến mùa gặt đó ư? Nhưng Thầy bảo các con hãy đưa mắt mà nhìn xem đồng lúa chín vàng đã đến lúc gặt. Người gặt lãnh công và thu lúa thóc vào kho hằng sống, và như vậy kẻ gieo người gặt đều vui mừng. Ðúng như câu tục ngữ: Kẻ này gieo, người kia gặt. Thầy sai các con đi gặt những gì các con không vất vả làm ra; những kẻ khác đã khó nhọc, còn các con thừa hưởng kết quả công lao của họ".

Một số đông người Samaria ở thành đó đã tin Người vì lời người đàn bà làm chứng rằng: "Ông ấy đã nói với tôi mọi việc tôi đã làm". Khi gặp Người, họ xin Người ở lại với họ. Và Người đã ở lại đó hai ngày, và vì nghe chính lời Người giảng dạy, số những kẻ tin ở Người thêm đông hẳn, họ bảo người đàn bà: "Giờ đây, không phải vì những lời chị kể mà chúng tôi tin, nhưng chính chúng tôi đã được nghe lời Người và chúng tôi biết Người thật là Ðấng Cứu Thế".

Ðó là lời Chúa.

Hoặc đọc bài ngắn này: Ga 4, 5-15. 19b-26. 39a. 40-42

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.

Khi ấy, Chúa Giêsu tới một thành gọi là Sykar thuộc xứ Samaria, gần phần đất Giacóp đã cho con là Giuse, ở đó có giếng của Giacóp. Chúa Giêsu đi đường mệt, nên ngồi nghỉ trên miệng giếng, lúc đó vào khoảng giờ thứ sáu.

Một người đàn bà xứ Samaria đến xách nước, Chúa Giêsu bảo: "Xin bà cho tôi uống nước" (lúc ấy, các môn đệ đã vào thành mua thức ăn). Người đàn bà Samaria thưa lại: "Sao thế! Ông là người Do-thái mà lại xin nước uống với tôi là người xứ Samaria?" (vì người Do-thái không giao thiệp gì với người Samaria).

Chúa Giêsu đáp: "Nếu bà nhận biết ơn của Thiên Chúa ban và ai là người đang nói với bà: "Xin cho tôi uống nước", thì chắc bà sẽ xin Người, và Người sẽ cho bà nước hằng sống".

Người đàn bà nói: "Thưa Ngài, Ngài không có gì để múc, mà giếng thì sâu, vậy Ngài lấy đâu ra nước? Phải chăng Ngài trọng hơn tổ phụ Giacóp chúng tôi, người đã cho chúng tôi giếng này, và chính người đã uống nước giếng này cũng như các con cái và đoàn súc vật của người?"

Chúa Giêsu trả lời: "Ai uống nước giếng này sẽ còn khát, nhưng ai uống nước Ta sẽ cho thì không bao giờ còn khát nữa, vì nước Ta cho ai thì nơi người ấy sẽ trở thành mạch nước vọt đến sự sống đời đời". Người đàn bà thưa: "Thưa Ngài, xin cho tôi nước đó để tôi chẳng còn khát, và khỏi phải đến đây xách nước nữa".

Và người đàn bà nói với Chúa Giêsu: "Thưa Ngài, tôi thấy rõ Ngài là một tiên tri. Cha ông chúng tôi đã thờ trên núi này, còn các ông, các ông lại bảo: phải thờ ở Giêrusalem". Chúa Giêsu đáp: "Hỡi bà, hãy tin Ta, vì đã đến giờ người ta sẽ thờ phượng Chúa Cha, không phải ở trên núi này hay ở Giêrusalem. Các người thờ Ðấng mà các người không biết, còn chúng tôi thờ Ðấng chúng tôi biết, vì ơn cứu độ từ dân Do-thái mà đến. Nhưng đã đến giờ, và chính là lúc này, những kẻ tôn thờ đích thực, sẽ thờ Chúa Cha trong tinh thần và chân lý, đó chính là những người tôn thờ mà Chúa Cha muốn. Thiên Chúa là tinh thần, và những kẻ tôn thờ Người, phải tôn thờ trong tinh thần và trong chân lý".

Người đàn bà thưa: "Tôi biết Ðấng Messia mà người ta gọi là Kitô sẽ đến, và khi đến, Người sẽ loan báo cho chúng tôi mọi sự". Chúa Giêsu bảo: "Ðấng ấy chính là Ta, là người đang nói với bà đây".

Một số đông người Samaria ở thành đó đã tin Người vì lời người đàn bà làm chứng. Khi gặp Người, họ xin Người ở lại với họ. Và Người đã ở lại đó hai ngày, và vì nghe chính lời Người giảng dạy, số những kẻ tin ở Người thêm đông hẳn, họ bảo người đàn bà: "Giờ đây, không phải vì những lời chị kể mà chúng tôi tin, nhưng chính chúng tôi đã được nghe lời Người và chúng tôi biết Người thật là Ðấng Cứu Thế".

Ðó là lời Chúa.
BÀI CHIA SẺ CỦA CHA TĐD PHÊRÔ
Chúa nhật 3 mùa chay. Tin mừng : Ga 4,5-42
“ Người phụ nữ để vò nước lại, vào thành và nói với người ta : đến mà xem . .” ! Quên hết công việc mình đang làm khi đã gặp được vị ngôn sứ, gặp được Đấng Kito !

Lạy Chúa Giêsu, bài Tin Mừng hôm nay rất dài, rất sinh động, rất hay về thái độ của người phụ nữ xứ Samari xem ra có đời sống không mấy tốt đẹp khi bà gặp được Chúa. Nhiều người trong chúng con có thể coi mình sống tốt hơn cái bà mà 5 ông đó, nhưng nhạy bén nói về Chúa thì có lẽ chúng con chào thua !
Xin những ai muốn hiểu Lời Chúa hãy đọc trước bài Tin Mừng này. Có những ý mà chúng ta có thể cùng học hỏi :
1) Chúa Giêsu ban cho chúng ta Nước Hằng Sống, uống vào sẽ không bao giờ khát nữa. Người phụ nữ Samari đã có được thứ Nước đó vì bà đã xin. Xin Chúa cũng ban cho chúng con Nước Hằng Sống này để chúng con khỏi khát đủ thứ do lòng tham của chúng con.
2) Người thờ phượng đích thực sẽ thờ phượng Chúa Cha trong thần khí và sự thật. Thiên Chúa là Thần Khí. Chúng con hay thờ phượng Chúa ngoài sân nhà thờ, ngoài hè nhà thờ, coi cái điện thoại là như chúa của mình. Lễ xong là chúng con cầm điện thoại ve, chứ không mang được Chúa về. Bỏ thời giờ như vậy thì đáng tiếc thật !
3) Lương thực của Giêsu là thi hành Ý muốn của cha và hoàn tất công trình của Người. Các môn đệ mời Chúa ăn trưa hôm đó, Chúa nói với họ : Thầy PHẢI dùng thứ lương thực mà anh em không biết : Ý muốn của Cha . Lương thực của nhiều người trong chúng con là “nhậu và say hết biết đường về !”
Chúng con không hề thấy anh Lazaro đói rách mà nơi nào cũng có. Làm sao mà chúng con có chỗ trong lòng ông Abraham được chứ. Chắc lúc đó xin một giọt cũng chả được đâu ! Xin cho chúng con biết : Thi hành Ý muốn của Cha là lương thực thường ngày của chúng con.

Sẵn dịp tốt, xin cho chúng con thấy được Chúa với người xứ Samari :
- Chúa đã dạy dỗ người phụ nữ hôm nay thật tài tình và sự tôn trọng không khinh chê. Phụ nữ này đã gặp Chân Lý đích thực. May mắn cho chị quá trời, nhưng chị đã nhạy bén hết sức với Lời nên mới được như vậy. Chúng con đấm ngực vì quá ù lì về Lời Chúa. Ước gì có một chút nhạy bén về Lời như chị có 5 ông này ! Xin lỗi chị nhé ! Cảm phục chị vô vàn !
- Chuyện 10 người phong cùi được lành, mà chỉ có anh người Samari trở lại cám ơn Chúa ! Còn 9 anh có đạo dòng kia thì chắc đi mở tiệc ăn mừng được lành bệnh ! Chúa đã hỏi còn mấy người kia đâu sao không biết tạ ơn Chúa ?
Lạy Chúa ! Bao nhiêu ơn lành mà Chúa cho chúng con, chúng con cũng làm thinh luôn. Chúng con lạ thật !
- Chuyện người Samari nhân hậu ! Đó là một dụ ngôn ! Con là thứ tư tế thời đại @ , và con cũng thấy mắc cỡ quá chừng. Ai trong chúng con cũng biết dụ ngôn này ! Trước người gặp nạn, thầy tư tế không tốn đồng xu cắc nào, ông Samari đã tốn tiền, đưa tiền cho chủ quán rồi còn dặn tốn thêm bao nhiêu khi trở lại, tôi sẽ thanh toán cho ông. Cứ an tâm mà xài. Đã không ? Thầy tư tế không mất thì giờ vì làm lơ rồi đường anh , anh đi tiếp. Ông Samari tốn giờ vì đã “ can đảm “ dừng lại. Can đảm vì chỗ đó có kẻ cướp mà ! Tốn giờ vì phải băng bó, chăm sóc vết thương cho người bị nạn. Lạy Chúa ! Nhiều khi chúng con cũng “ vô cảm “ như thầy tư tế hôm đó vậy. Bệnh vô cảm bây giờ cũng giống như chuyện gặp hằng ngày trên cac nẻo đường chúng con thường đi. Và con cũng bị bệnh này mà không để ý chứ. Chết thật rồi ! Rồi thầy tư tế không mất sức, vì chễm chệ trên lừa của mình : khoẻ re ! Ông Samari phải nhường con lừa của mình cho người bị nạn ngồi, còn ông thì lội bộ mêt chết luôn. Và Chúa dặn chúng con hãy làm NHƯ người Samari đã làm, mà ông ta là người ngoại đạo.

Mùa Chay là mùa hành động thiêng liêng ! Không được ngồi yên ! Đức tin không việc làm là đức tin chết. Cũng vậy : Mùa Chay không việc làm là mùa chay chết !

Thôi rồi, hôm nay sao con nói dài quá. Cám ơn ai đã đọc tới đây. Con cũng xin Chúa cứu loài người chúng con khỏi nạn virus corona. Xin Chúa cho chúng con thương nhau trong hoạn nạn. Xin Chúa cho chúng con biết phó thác và trông cậy vào lòng từ bi tha thứ của Chúa . Amen

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét