Thứ Sáu, 29 tháng 11, 2013

Lễ viếng Linh Mục Phêrô ĐẶNG XUÂN THÀNH tại Hà Nội.

 Thời gian về chiều, dòng người đến viếng cha giáo Phê-rô càng tăng, ai ai cũng đều thể hiện lòng thành kính, mến yêu. Đặc biệt vào lúc 16g00 (28/11/2013), Đức Tổng Giám Mục Hà Nội Phê-rô Nguyễn Văn Nhơn cùng các Đức cha, quý Cha của nhiều Giáo phận đã dâng Thánh lễ cầu nguyện cho cha Phê-rô. Trong các cha hiện diện, có nhiều người là học trò của cha Phê-rô. Chủ sự Thánh lễ, Đức Tổng Giám Mục Phê-rô xúc động trước thi hài cha Phê-rô.
Trong bài chia sẻ, Đức Cha Nguyễn Năng, giám mục Giáo phận Phát Diệm, nói: "chúng ta biết một con người rất là tài giỏi, rất là thánh thiện, rất là nhiệt thành. Có lẽ một trong mất mát lớn nhất, trước là Đại Chủng Viện Thánh Giuse Hà Nội sẽ mất đi một trong những cột trụ hàng ngày lo công việc đào tạo chủng sinh, các linh mục tương lai. Chúng ta cảm thấy tiếc, bởi vì mất đi một người tông đồ hăng say phục vụ cho lý tưởng tu trì, cho các hội Dòng ở khắp nơi. Người đang hăng say với công việc bổn phận thì Chúa đã gọi ngài về. Chúng ta nhớ tới lời thánh vịnh:
"Con như người thợ dệt, đang mải dệt đời mình,
bỗng bị tay Chúa cắt đứt ngay hàng chỉ" (Isaia 38, 12).
Chúng ta thương tiếc và chúng ta ao ước cha Phê-rô sống mãi với chúng ta để phục vụ cho Hội Thánh. Tuy nhiên cũng trong giờ phút này, chúng ta nhìn lên gương của Chúa Giêsu để thấy tấm gương của Chúa Giêsu là Vị Thượng Tế, là Thầy, là gương mẫu của tất cả mọi linh mục. Cuộc đời của Chúa Giêsu cũng trải qua giai đoạn trần gian rất là ngắn ngủi, chỉ 33 tuổi đời. Chúa Giêsu đang đi rao giảng, đang làm phép lạ, đang mời gọi người ta tin vào Thiên Chúa và đón nhận Nước Trời, nhưng cuộc đời quá ngắn ngủi của Chúa Giêsu đã làm cho nhiều người phải thương tiếc. Tuy nhiên, vấn đề quan trọng không phải là cuộc đời dài hay ngắn, không phải là làm được nhiều công việc, nhiều thành tích cho bằng cái chất lượng của đời sống. Cuộc đời của Chúa Giêsu 33 năm ở tại trên trần gian có lẽ cũng không có nhiều thành tích hơn chúng ta, nhưng đó là cuộc đời mà Chúa Giêsu đã nói, đã diễn tả trong lời cầu nguyện thánh hiến: "Lạy Cha, con xin thánh hiến chính mình vì họ". Cả cuộc đời của Chúa Giêsu là một đời hiến thánh: hiến mình cho Chúa Cha, hiến mình vì Mầu nhiệm Nước Trời, hiến mình cho các Tông đồ, hiến mình cho nhân loại. Chúa Giêsu đã quả thực đã tận hiến, sự tấn hiến của Ngài được diễn tả tột độ qua sự hiến mình trên cây thánh giá.
Tôi được may mắn biết cha Phê-rô thành khá lâu (Đức cha xúc động) . Từ năm 1972 chúng tôi đã được quen biết nhau và có thể nói cũng là một trong những người bạn thân của nhau. Sau khi kết thúc chương trình học và bị giải tán, bị đuổi khỏi Giáo Hoàng Học Viện Thánh Piô X Đà Lạt năm 1977, ngài cũng như tất cả các anh em khác trở về gia đình làm ăn sinh sống. Vào thời điểm còn có rất nhiều khó khăn, ngài cũng hàng ngày đi kiếm sống, đầu tiên là qua sự lao động với gia đình trên Ban Mê Thuột; rồi sau đó về Sài Gòn dịch sách, rỗi cũng đủ mọi nghề lao mình vào cuộc sống hiện tại bấy giờ âm thầm lặng lẽ nhưng trong lòng cũng nuôi lý tưởng của một người tông đồ, lý tưởng của một người tận hiến. Cho tới năm 1981, ngài được Đức cố Hồng y Phanxicô Nguyễn Văn Thuận nhìn thấy ở nơi ngài một cái mầm, cái nguồn tiềm năng cho Hội Thánh, cho nên chính Đức cố Hồng y đã tín nhiệm rao cho ngài phát triển linh đạo hy vọng, rồi cũng đã cho ngài được phong chức linh mục âm thầm lặng lẽ. Sau chịu chức linh mục rồi, nói nôm na là chịu chức chui, rồi ngài về Sài Gòn. Tôi là một trong những người được ngài báo tin đầu tiên rằng "mình vừa được phong chức chui". Và ngài có ghi lại bài thơ, bây giờ lâu quá tôi quên rồi, nhưng mà đại khái bài thờ về chiếc cầu, mà có lẽ nhiều người có thể cũng đã biết. Đại khái, tôi không nhớ nguyên văn nhưng bài thơ đó thế này:
Bên kia là tiếng gọi, bên ni mãi đứng chờ
Đến rồi đoạn cầu nối chờ trăng lên cho tỏ để rõ bước chân đi
Hay còn ở lại bên này chần chừ
Tuy nhiên sau những ít phút giằng co dùng dằng lưỡng lự
Đến rồi đoạn cầu nối, giơ tay chặt chiếc cầu
Để đi là không lại, để đến là không về.
Bài thơ đơn sơ nhưng nói lên tâm trạng một người dứt khoát theo Chúa, ngài hiến thân Chúa vì Hội Thánh: "Vì họ con xin hiến thánh chính mình". Và quả thật, từ giây phút chấp nhận và chọn lựa sống cuộc đời tận hiến âm thầm như thế thì trong suốt bao nhiêu năm. Hàng ngày với chiếc xe đạp, ngài lặng lẽ đạp xe đi dạy cho các cộng đoàn, cho Nhà Dòng, cho những người tận hiến. Rồi trong nhiều năm tháng sống âm thầm trong một cái phòng rất là nhỏ bé ở tại vườn chuối, âm thầm cầu nguyện, dịch sách, viết những bà suy niệm, những bài linh thao. Cho dù gặp rất nhiều khó khăn đối ngoại nhưng ngài rất kiên trì trong ơn gọi của mình. Sau giai đoạn khó khăn nhất thì ngài đã ra Hà Nội phục vụ cho Tổng Giáo Phận Hà Nội, đặc biệt trong Đại Chủng Viện Thánh Giuse Hà Nội. Cũng vẫn là con người với tâm hồn hoàn toàn dâng mình cho Chúa, tận hiến cuộc đời của mình cho Chúa, miệt mài với công việc, hăng say với công việc, không bằng cấp, không đi du học nhưng mà chịu khó học hành, chịu khó tu luyện cho bản thân mình, chịu khó làm việc. Và cho dù có những lúc rất là yếu, mệt mỏi nhưng sẵn sàng đáp ứng những nhu cầu trong Hội Thánh. Bất cứ ai mời, nếu thời gian còn có thể xếp được là sẵn sàng đi để phục vụ, để giúp người ta gặp gỡ Chúa, để giúp người ta nên thánh.
Xin gợi lại một chút cuộc đời ngài như thế để thấy rằng ngài cũng đã hoạ lại được một phần nào lý tưởng của Thầy Giêsu, của Vị Linh Mục thượng phẩm tối cao. Sự ra đi của ngài làm cho chúng ta buồn, nuối tiếc. Tuy nhiên, chúng ta thấy rằng cuộc đời của ngài đã được hiến tế cho Chúa, cũng như chính Chúa Giêsu ngày xưa, trước cái chết cũng chỉ biết nói một điều: "Lạy Cha, con xin phó thác hồn con trong tay Cha". Có lẽ một lúc nào đó trước khi ngài tắt thở, ngài cũng nói lên điều đấy: "Lạy Cha, con xin phó thác hồn con trong tay Cha". Và giờ phút này chúng ta cũng chỉ biết lặp lại một lời như thế, chúng ta phó thác ngài cho Chúa, để xin Chúa đón nhận của lễ cuộc đời của ngài. Và ước gì tất cả những gì ngài đã gieo trong sự âm thầm, trong lặng lẽ, trong tình yêu mến sẽ được trổ sinh hoa trái dồi dào cho Hội Thánh, cho tất cả mọi người. Ước gì lễ dâng của ngài đem lại cho chúng ta niềm vui thiêng liêng và chúng ta hành diện, bởi vì đã có một người tông đồ sống hoàn toàn cho Chúa và cho Hội Thánh. Amen"
Kết thúc Thánh Lễ, Đức Tổng Giám Mục Phê-rô nói đến cha Phê-rô Thành đã được nhiều Đức Cha quý mến. Có những đấng, vì công việc mục vụ không đến được, đã gọi điện hiệp ý cầu nguyện và gửi lời chia buồn tới Giáo phận Hà Nội và tang quyến của cha Phê-rô, trong đó có Đức Tổng Leopoldo Girelli, đại diện Đức Thánh Cha tại Việt Nam .
Tiếp sau Thánh Lễ 21 giờ 00, các chủng sinh Đại Chủng Viện Thánh Giuse Hà Nội, cơ sở 40 Nhà Chung, kính viếng người cha, người thầy, người bề trên, người bạn đã từng dạy dỗ, đồng hành và chia sẻ cuộc sống dưới mái trường chủng viện thân thương.
Lễ viếng cha Phê-rô, ngày 28/11/2013, khép lại bằng Thánh Lễ cuối cùng trong ngày lúc 22 giờ 30, với sự diện diện của Hội Dòng Mến Thánh Giá Hà Nội trong bầu khí cầu nguyện thật sốt sắng, thật ngậm ngùi, thật trang trọng, thật trân thành và thương tiếc cha Phê-rô, không còn hiện diện hữu hình với chúng ta nhưng đã trở thành tấm gương của của sự trung thành, kiên trì bước theo lý tưởng, hăng say làm việc tông đồ, miệt mài trong sự học hỏi, trong sáng và tận tâm trong phục vụ các linh hồn.
Dưới đây là một số hình ảnh lễ viếng:
Thanh_le_5
11

2
3
4
6
7
8
Thanh_le_1c
Ban giám đốc và giáo sư, chủng sinh Đại Chủng Viện Hà Nội, cơ sở Nhà Đức Mẹ La Vang,
hiệp dâng Thánh lễ cầu nguyện và viếng cha Phê-rô
5
Chủng sinh Hà Nội kính viếng cha Phê-rô
8
Cha Phi và quý Thầy Dòng Châu Sơn kính viếng cha Phê-rô
W.TGPHNVN.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét