PHỤNG VỤ LỜI CHÚA - CHÚA NHẬT XVI THƯỜNG NIÊN NĂM A. Xin xem bài chia sẻ bên dưới của Lm Louis.G Nguyễn Quang Vinh Kt.
BẢN VĂN CÁC BÀI ĐỌC – Nguồn: UBPT/HĐGMVN ấn bản năm 1973
“Người ban cho kẻ tội lỗi ơn ăn năn trở lại”.
Trích sách Khôn Ngoan.
Ngoài Chúa, không có chúa nào khác chăm sóc mọi sự, ngõ hầu minh chứng rằng Chúa không đoán xét bất công. Vì chưng, sức mạnh của Chúa là nguồn gốc sự công minh, và vì Người là Chúa mọi sự, nên tỏ ra khoan dung với mọi người. Chúa chỉ tỏ sức mạnh Chúa ra khi có kẻ không tin vào uy quyền của Chúa, và triệt hạ kẻ kiêu căng không nhìn biết Người.
Vì là chủ sức mạnh, nên Chúa xét xử hiền lành, Chúa thống trị chúng ta với đầy lòng khoan dung: vì khi Chúa muốn, mọi quyền hành tuân lệnh Người. Khi hành động như thế, Người dạy dỗ dân Người rằng: Người công chính phải ăn ở nhân đạo, và Người làm cho con cái Người đầy hy vọng rằng: Người ban cho kẻ tội lỗi ơn ăn năn sám hối. Đó là lời Chúa.
ĐÁP CA: Tv 85, 5-6. 9-10. 15-16a
Đáp: Lạy Chúa, Chúa nhân hậu và khoan dung (c. 5a).
1) Lạy Chúa, vì Chúa nhân hậu và khoan dung, giàu lượng từ bi với những ai kêu cầu Chúa. Lạy Chúa, xin nghe lời con khẩn nguyện, và quan tâm đến tiếng con van nài. – Đáp.
2) Các dân tộc mà Chúa tạo thành, họ sẽ tới, lạy Chúa, họ sẽ thờ lạy Ngài, và họ sẽ ca tụng danh Ngài. Vì Ngài cao cả và làm những điều kỳ diệu; duy một mình Ngài là Thiên Chúa. – Đáp.
3) Nhưng lạy Chúa, Ngài là Thiên Chúa từ bi, nhân hậu, chậm bất bình, rất mực khoan dung và thủ tín. Xin đoái nhìn đến con và xót thương con. – Đáp.
BÀI ĐỌC II: Rm 8, 26-27
“Thánh Thần cầu xin cho chúng ta bằng những tiếng than khôn tả”.
Trích thư Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Rôma.
Anh em thân mến, có Thánh Thần nâng đỡ sự yếu hèn của chúng ta. Vì chúng ta không biết cầu nguyện thế nào cho xứng hợp, nhưng chính Thánh Thần cầu xin cho chúng ta bằng những tiếng than khôn tả. Mà Đấng thấu suốt tâm hồn, thì biết điều Thánh Thần ước muốn. Bởi vì Thánh Thần cầu xin cho các thánh theo ý Thiên Chúa. Đó là lời Chúa.
ALLELUIA: Ga 6, 64b và 69b
Alleluia, alleluia! – Lạy Chúa, lời của Chúa là thần trí và là sự sống; Chúa có những lời ban sự sống đời đời. – Alleluia.
PHÚC ÂM: Mt 13, 24-30 hoặc 24-43
“Hãy cứ để cả hai mọc lên cho đến mùa gặt”.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.
Khi ấy, Chúa Giêsu phán một dụ ngôn khác cùng dân chúng rằng: “Nước trời giống như người kia gieo giống tốt trong ruộng mình. Trong lúc mọi người ngủ, thì kẻ thù của ông đến gieo cỏ lùng vào ngay giữa lúa, rồi đi mất. Khi lúa lớn lên và trổ bông thì cỏ lùng cũng lộ ra. Đầy tớ chủ nhà đến nói với ông rằng: ‘Thưa ông, thế ông đã không gieo giống tốt trong ruộng ông sao? Vậy cỏ lùng từ đâu mà có?’ Ông đáp: ‘Người thù của ta đã làm như thế’. Đầy tớ nói với chủ: ‘Nếu ông bằng lòng, chúng tôi xin đi nhổ cỏ’. Chủ nhà đáp: ‘Không được, kẻo khi nhổ cỏ lùng, các anh lại nhổ luôn cả lúa chăng. Hãy cứ để cả hai mọc lên cho đến mùa gặt. Và đến mùa, ta sẽ dặn thợ gặt: “Các anh hãy nhổ cỏ lùng trước, rồi bó lại từng bó mà đốt đi, sau mới thu lúa lại chất vào lẫm cho ta”.
Người lại nói với họ dụ ngôn khác mà rằng: “Nước trời giống như hạt cải người kia gieo trong ruộng mình. Hạt đó bé nhỏ hơn mọi thứ hạt giống, nhưng khi mọc lên, thì lớn hơn mọi thứ rau cỏ, rồi thành cây, đến nỗi chim trời đến nương náu nơi ngành nó”.
Người lại nói với họ một dụ ngôn khác nữa mà rằng: “Nước trời giống như men người đàn bà kia lấy đem trộn vào ba đấu bột, cho đến khi bột dậy men”.
Chúa Giêsu dùng dụ ngôn mà phán những điều ấy với dân chúng. Người không phán điều gì với họ mà không dùng dụ ngôn, để ứng nghiệm lời tiên tri đã chép rằng: “Ta sẽ mở miệng nói lời dụ ngôn, Ta sẽ tỏ ra những điều bí nhiệm từ lúc dựng nên thế gian”. Sau khi giải tán dân chúng, Người trở về nhà. Các môn đệ đến gặp Người và thưa rằng: “Xin Thầy giải thích dụ ngôn cỏ lùng trong ruộng cho chúng con nghe”. Người đáp rằng: “Kẻ gieo giống tốt là Con Người. Ruộng là thế gian. Còn hạt giống tốt là con cái Nước trời. Cỏ lùng là con cái gian ác. Kẻ thù gieo cỏ lùng là ma quỷ. Mùa gặt là ngày tận thế. Thợ gặt là các thiên thần. Cũng như người ta thu lấy cỏ lùng, rồi thiêu đốt trong lửa thế nào, thì ngày tận thế cũng sẽ xảy ra như vậy: Con Người sẽ sai các thiên thần đi thu tất cả gương xấu và mọi kẻ làm điều gian ác khỏi nước Chúa, rồi ném tất cả chúng vào lửa: ở đó sẽ phải khóc lóc nghiến răng. Bấy giờ kẻ lành sẽ sáng chói như mặt trời trong Nước của Cha mình. Ai có tai để nghe thì hãy nghe”. Đó là lời Chúa.

ĐỨC KIÊN NHẪN
Có phải Tôn giáo sinh ra từ lo sợ, từ các sức mạnh huyền bí trong trời đất mà khoa học chưa cắt nghĩa được nguyên nhân không? Quan niệm cho rằng tin vào thần thánh là vì mưu cầu tư lợi, vì lo sợ bị tai ương giáng phạt nên con người cúng kính thần Dữ để khỏi bị hãm hại, chạy chọt cúng bái thần Lành để được gia ân phúc lộc. Một quan niệm sai lạc về tôn giáo vay mượn nơi thần thoại Hy lạp, nhốt con người trong nô lệ thần thánh. Con người vì lo sợ tai ương nên chạy đến ẩn mình trong tôn giáo, như vậy lo sợ sinh ra tôn giáo. Khi giải nghĩa được nguồn gốc của sức mạnh thiên nhiên huyền bí, thì tôn giáo chấm dứt. Có đúng thế không?
Thiên Chúa trong Kinh thánh khác xa quan niệm ngoại giáo đó, Thiên Chúa được trình bày là Thiên Chúa của Áp-ra-ham, Thiên Chúa của Gia-cóp, Thiên Chúa của I-xa-ác, Thiên Chúa dùng tình yêu bao la của Người phục vụ nhân loại. Thiên Chúa luôn tìm gặp con người, chuyện vãn với họ, chờ đợi và tha thứ cho họ trong yêu thương: “Ngài đã cho con cái niềm hy vọng tràn trề là người có tội được Ngài ban ơn sám hối” (Bài Đọc 1. Kn 12, 13.16-19). Thiên Chúa trong Cựu ước biết “nói” tức biết đối thoại với con người, biết cảm thông hay thương xót và cứu vớt con người, luôn cho tội nhân cơ hội làm lại cuộc đời.
Thiên Chúa trong Tân ước xuất hiện như người cha rất nhân từ, điển hình là dụ ngôn người con trai hoang đàng trở về, khiến có kẻ trách móc Thiên Chúa quá hiền lành đến nhu nhượng khó hiểu đối với người con đốn mạt, sau khi phung phí tài sản, sống trụy lạc, tìm đường về nhà vì đói ăn, vì thân tàn ma dại, lại được cha ôm ấp tha thứ và mở tiệc ăn mừng (x. Lc 15).
Cách cư xử của người cha, khác hẳn với tâm lý của người anh cả hẹp hòi, so đo tính toán, người cha già chỉ muốn đón nhận con về, mừng vui vì con còn sống, ông quên hết mọi tội lỗi của con, đây là hình ảnh của “Thiên Chúa chậm bất bình và rất mực yêu thương”, lời Thánh vịnh nhắc nhủ chúng ta. Thiên Chúa trong Kinh thánh khác xa thần thoại Hy lạp, trong đó các vị thần thường cạnh tranh ganh tỵ và đối đầu với con người.
Theo thánh Phao-lô Thiên Chúa không những cư xử tốt với con người, Người còn ban Thần khí đến trợ lực chúng ta : “Có Thần khí giúp đỡ chúng ta là những kẻ yếu hèn” để chúng ta trở về với Thiên Chúa và “biết cầu thay nguyện giúp theo đúng ý Thiên Chúa” (x. Bài Đọc 2. Rm 8, 26-27).
Các dụ ngôn về Nước Trời hôm nay mặc khải cho thấy sự kiên nhẫn của Thiên Chúa. Người chậm giận và rất mực yêu thương, đây là tiêu đề của năm thánh “Lòng Thương Xót”. Bài Tin Mừng trình bày ba dụ ngôn về Nước Trời: lúa tốt và cỏ lùng, hạt cải được gieo vào lòng đất và nắm men vùi vào đấu bột. Hình ảnh của Thiên Chúa nhân từ được lồng vào sự kiên nhẫn chờ đợi phát triển như sức mạnh âm thầm của hạt cải, đợi chờ ngày lớn thành cây; hoạt động của Thiên Chúa chậm chạp nhưng chắc chắn xâm nhập như nắm men làm cho cả thúng bột dậy men; phản ứng của Thiên Chúa từ tốn không nóng giận nhưng rất kiên nhẫn chờ đợi như người nông dân chờ đến mùa gặt để loại bỏ cỏ lùng:
“Như người ta gom cỏ lùng rồi lấy lửa đốt đi thế nào, thì đến ngày tận thế cũng sẽ xảy ra như vậy. Con Người sẽ sai các thiên thần của Người tập trung mọi kẻ làm gương mù gương xấu và mọi kẻ làm điều gian ác, mà tống ra khỏi Nước của Người, rồi quăng vào lò lửa; ở đó, người ta sẽ phải kóc lóc nghiến rằng” (x. Bài Tin Mừng. Mt 13,24-43).
Bài học về đức kiên nhẫn, lòng nhân từ, niềm hy vọng mà Tin Mừng trình bày nói về tình yêu của Thiên Chúa đối với mỗi người chúng ta. Thiên Chúa vẫn chờ đợi chúng ta , ban cho chúng ta cơ hội bỏ đường tội lỗi để trở về. Điều tuyệt vời là nơi mỗi người đều có khả năng bắt đầu lại. Đức tin có sức mạnh tự nội, sức sống đó mạnh như hạt cải, âm thầm và tác động như nắm men vùi vào đấu bột.
Tuy nhiên hãy coi chừng nơi con người có lẫn lộn lúa tốt và cỏ lùng, đức hạnh và tội lỗi, hãy chắc rằng có ngày “người ta gom cỏ lùng rồi lấy lửa đốt đi”. Đừng quá lạm dụng lòng từ bi và kiên nhẫn của Thiên Chúa. Quay đầu lại là bờ, xuất phát lại từ Chúa Kitô, không bao giờ là muộn màng vì chính Thần khí sẽ giúp đỡ chúng ta thanh luyện và loại bỏ những gì xấu xa tội lỗi.
Lạy Chúa Giê-su, đã bao nhiêu lần Chúa quay mặt đi trước lỗi lầm của con, xin cho con biết nhận ra tình thương bao dung và lòng kiên nhẫn của Chúa để con bắt đầu lại, trong hy vọng con tiến bước. A-men
Lm Luy Gonzaga Nguyễn Quang Vinh, Giáo xứ Đức An, Pleiku

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét