PHỤNG VỤ LỜI CHÚA - CHÚA NHẬT IV PHỤC SINH NĂM A. CHÚA CHIÊN LÀNH. Xin xem bài chia sẻ bên dưới của Lm Louis.G Nguyễn Quang Vinh Kt.
BẢN VĂN CÁC BÀI ĐỌC – Nguồn: UBPT/HĐGMVN ấn bản năm 1973
“Thiên Chúa đã tôn Người làm Chúa và làm Ðấng Kitô”.
Trích sách Tông đồ Công vụ.
Trong ngày lễ Ngũ Tuần, Phêrô cùng với mười một Tông đồ đứng ra, lên tiếng nói rằng: “Xin toàn thể nhà Israel hãy nhận biết chắc rằng: Thiên Chúa đã tôn Ðức Giêsu mà anh em đã đóng đinh, lên làm Chúa và làm Ðấng Kitô”.
Nghe những lời nói trên, họ đau đớn trong lòng, nói cùng Phêrô và các Tông đồ khác rằng: “Thưa các ông, chúng tôi phải làm gì?” Phêrô nói với họ: “Anh em hãy ăn năn sám hối, và mỗi người trong anh em hãy chịu phép rửa nhân danh Ðức Giêsu Kitô để được tha tội; và anh em nhận lãnh ơn Thánh Thần. Vì chưng, đó là lời hứa cho anh em, con cái anh em, và mọi người sống ở phương xa mà Chúa là Thiên Chúa chúng ta sẽ kêu gọi đến”. Phêrô còn minh chứng bằng nhiều lời khác nữa, và khuyên bảo họ mà rằng: “Anh em hãy tự cứu mình khỏi dòng dõi gian tà này”. Vậy những kẻ chấp nhận lời ngài giảng, đều chịu phép rửa, và ngày hôm ấy có thêm chừng ba ngàn người gia nhập đạo.
Ðó là lời Chúa.
Ðáp Ca: Tv 22, 1-3a. 3b-4. 5. 6
Ðáp: Chúa chăn nuôi tôi, tôi chẳng thiếu thốn chi (c. 1).
Hoặc đọc: Alleluia.
Xướng: 1) Chúa chăn nuôi tôi, tôi chẳng thiếu thốn chi; trên đồng cỏ xanh rì, Người thả tôi nằm nghỉ. Tới nguồn nước, chỗ nghỉ ngơi, Người hướng dẫn tôi; tâm hồn tôi, Người lo bồi dưỡng. – Ðáp.
2) Người dẫn tôi qua những con đường đoan chính, sở dĩ vì uy danh Người. (Lạy Chúa), dù bước đi trong thung lũng tối, con không lo mắc nạn, vì Chúa ở cùng con. Cây roi và cái gậy của Ngài, đó là điều an ủi lòng con. – Ðáp.
3) Chúa dọn ra cho con mâm cỗ ngay trước mặt những kẻ đối phương; đầu con thì Chúa xức dầu thơm, chén rượu con đầy tràn chan chứa. – Ðáp.
4) Lòng nhân từ và ân sủng Chúa theo tôi hết mọi ngày trong đời sống; và trong nhà Chúa, tôi sẽ định cư cho tới thời gian rất ư lâu dài. – Ðáp.
Bài Ðọc II: 1 Pr 2, 20b-25
“Anh em đã trở về cùng Ðấng canh giữ linh hồn anh em”.
Trích thư thứ nhất của Thánh Phêrô Tông đồ.
Anh em thân mến, khi làm việc lành, nếu anh em phải nhẫn nhục chịu đau khổ, đó mới là ân phúc trước mặt Thiên Chúa. Anh em được gọi làm việc đó, vì Ðức Kitô đã chịu đau khổ cho chúng ta, lưu lại cho anh em một gương mẫu để anh em theo vết chân Người. Người là Ðấng không hề phạm tội, và nơi miệng Người không thấy điều gian trá. Bị phỉ báng, Người không phỉ báng lại; bị hành hạ, Người không ngăm đe; Người phó mình cho Ðấng xét xử công minh; chính Người đã gánh vác tội lỗi chúng ta nơi thân xác Người trên cây khổ giá, để một khi đã chết cho tội lỗi, chúng ta sống cho sự công chính; nhờ vết thương của Người, anh em đã được chữa lành. Xưa kia, anh em như những chiên lạc, nhưng giờ đây, anh em đã trở về cùng vị mục tử và Ðấng canh giữ linh hồn anh em.
Ðó là lời Chúa.
Alleluia: Ga 10, 14
Alleluia, alleluia! – Chúa phán: “Ta là mục tử tốt lành, Ta biết các chiên Ta, và các chiên Ta biết Ta”. – Alleluia.
Phúc Âm: Ga 10, 1-10
“Ta là cửa chuồng chiên”.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.
Khi ấy, Chúa Giêsu phán rằng: “Thật, Ta bảo thật cùng các ngươi, ai không qua cửa mà vào chuồng chiên, nhưng trèo vào lối khác, thì người ấy là kẻ trộm cướp. Còn ai qua cửa mà vào, thì là kẻ chăn chiên. Kẻ ấy sẽ được người giữ cửa mở cho, và chiên nghe theo tiếng kẻ ấy. Kẻ ấy sẽ gọi đích danh từng con chiên mình và dẫn ra. Khi đã lùa chiên mình ra ngoài, kẻ ấy đi trước, và chiên theo sau, vì chúng quen tiếng kẻ ấy. Chúng sẽ không theo người lạ, trái lại, còn trốn tránh, vì chúng không quen tiếng người lạ”. Chúa Giêsu phán dụ ngôn này, nhưng họ không hiểu Người muốn nói gì. Bấy giờ Chúa Giêsu nói thêm: “Thật, Ta bảo thật các ngươi: Ta là cửa chuồng chiên. Tất cả những kẻ đã đến trước đều là trộm cướp, và chiên đã không nghe chúng. Ta là cửa, ai qua Ta mà vào, thì sẽ được cứu rỗi, người ấy sẽ ra vào và tìm thấy của nuôi thân. Kẻ trộm có đến thì chỉ đến để ăn trộm, để sát hại và phá huỷ. Còn Ta, Ta đến để cho chúng được sống và được sống dồi dào”.
Ðó là lời Chúa.

Suy niệm : Lm. Luy Gonzaga Nguyễn Quang Vinh
CHÚA KI-TÔ MỤC TỬ
“Ta là Mục tử nhân lành” là lời tuyên bố từ miệng Đức Giê-su, đi liền theo sau phép lạ chữa người mù từ thuở mới sinh. Trong trình thuật chữa lành đó có vài điểm trái khoáy đáng suy nghĩ: người biệt phái tự phụ cho mình là sáng mắt nhưng thật ra lại mù quáng vì không nhận ra dấu chỉ của Thiên Chúa được thực hiện nơi Đức Giê-su. Họ nói: “Ông ta không thể là người của Thiên Chúa được” (x. Ga 9,16), ngược lại người mù được chữa lành lại nhận ra Đức Giê-su, anh tuyên xưng: “Người là một vị ngôn sứ !” là “Con Người”, là Đấng Thiên Chúa sai đến.
Khi anh mù bị trục xuất ra khỏi hội đường, Đức Giê-su tìm gặp anh và cho anh biết chính Người đã chữa lành anh. Anh đã nghe tiếng Người, đã tuyên xưng đức tin và phủ phục thờ lạy Người. Anh mù bị khai trừ khỏi thế giới người lành mạnh, nay anh được trả lại danh phận, hội nhập vào cộng đồng người lành mạnh, có chỗ đứng trong xã hội, anh như con chiên lạc nghe tiếng mục tử, được dẫn về nhà Cha. Tiếp theo là dụ ngôn mục tử nhân lành, Đức Giê-su ngỏ lời với người biệt phái, Người khẳng định chính mình là Mục tử nhân lành “nhưng họ không hiểu những điều Người nói với họ” (Ga10, 6). Như vậy cho thấy Đức Giê-su minh định bằng việc làm trước khi định nghĩa mình là Chúa chiên lành đi tìm con chiên lạc.
Trong văn minh du mục của Do thái, Thiên Chúa thường tuyển chọn các người chăn chiên làm mục tử lãnh đạo dân, như Áp-ra-ham, I-xa-ác, Gia-cóp. Ông Mô-sê được Thiên Chúa kêu gọi và sai đi thi hành nhiệm vụ giải phóng dân khỏi ách nô lệ Ai-cập, đang khi chăn dắt đàn vật. Chính Mô-sê đã lãnh đạo dân Do thái ra khỏi Ai-cập, đưa họ vào đất hứa. Vua Đa-vít đã có một thời chăn chiên. Tất cả là hình bóng để cuối cùng có ngày Đức Giê-su tự nhận mình : “Ta là mục tử nhân lành”.
Tư cách người Mục tử nhân lành được mô tả qua việc biết tên con chiên và gọi đích danh từng con, dẫn chúng đi ăn, mục tử đi trước và chiên theo sau, chiên nghe tiếng chủ chăn. Như vậy giữa chiên và người mục tử có mối tình đồng cảm thân thương. Chiên thuộc về mục tử, chiên là tài sản sống chết của người mục tử, như vậy có sự gắn bó thiết thân giữa đàn vật và người chăn chiên. Ban ngày người mục tử chăn giữ chiên, tìm đồng cỏ xanh tươi và nguồn suối nước mát nuôi chiên, ban đêm nằm ngay nơi cửa chuồng chiên để canh trộm và canh sói rừng, khi cần thiết người mục tử phải liều mạng đánh trả sói rừng đến bắt chiên và làm cho đàn chiên tan tác.
Chiên cung cấp cho người mục tử sữa, thịt và len. Chiên cừu là đơn vị đánh giá giàu nghèo trong xã hội du canh du cư miền Trung Đông. Chủ đề chiên và mục tử khá quen thuộc trong Kinh thánh, bản chất hiền lành của con chiên câm lặng khi bị đem đi xén lông, hay bị đem đi giết thịt cũng là đề tài được Kinh thánh khai thác để hiểu về Con Chiên Thiên Chúa, về Đức Giê-su là mục tử nhân lành.
Người mục tử đó là Đức Giê-su, Người quản quyết: “Tôi là cửa cho chiên ra vào … Ai qua tôi mà vào thì sẽ được cứu. Tôi đến cho chiên được sống và sống dồi dào” (Bài Tin Mừng Ga 10, 1-10). Dựa vào ý nầy Đức thánh cha Phan-xi-cô mở năm thánh “Lòng Thương Xót” bằng nghi thức mở cửa thánh và rảy nước thánh trên dân chúng, cửa thánh là Đức Ki-tô và nước thánh nhắc lại phép Rửa tội (Mở cửa đền thánh Phê-rô ngày 8. 12. 2015).
Người mục tử đó được thánh Phê-rô quả quyết: “đã bị treo trên thập giá, Thiên Chúa đã đặt Người làm Đức Chúa và làm Đấng Kitô” (Bài Đọc1 Cvtđ 2, 14a.36-41). Và thư thánh Phê-rô viết: “Tội lỗi của chúng ta, chính Người đã mang vào thân thể mà đưa lên cây thập giá. Vì Người phải mang những vết thương mà anh em đã được chữa lành. Quả thật, trước kia anh em chẳng khác nào những con chiên lạc, nhưng nay đã quay về với vị Mục tử, Đấng chăm sóc linh hồn anh em” (1Pr 2,20b-25).
Lạy Chúa Giê-su Mục tử nhân lành xin hãy làm cho con luôn biết lắng nghe lời Chúa và bước đi theo Chúa cho dù phải vượt qua những bóng tối âm u cuộc đời, vì chỉ có Chúa mới “cho chiên được sống và sống dồi dào”. Amen
Lm Luy Gonzaga Nguyễn Quang Vinh, Giáo xứ Đức An, Pleiku

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét